CHÙA THIỀN TÔNG TÂN DIỆU

CHÙA THIỀN TÔNG TÂN DIỆU

CHÙA THIỀN TÔNG TÂN DIỆU

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni dạy

Phật tánh không nay không xưa

Phật tánh không thêm, không bớt, không thừa

Người thấy sanh tử dây dưa

Hai thứ không chạm chỗ xưa Niết Bàn.

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni dạy

Thiền Tông chẳng kiếm chẳng tìm

Chẳng quán, chẳng tưởng nhận liền tánh nghe

Tánh nghe, tánh thấy là bè

Đưa Người Thanh tịnh về miền quê xưa.

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni dạy

Như Lai dạy rõ cụ rằng

Ngọc châu như ý ở hằng nơi ta

Dù tìm được gần hay xa

Ngọc châu như ý thật là bỏ đi.

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni dạy

​-Tri kiến lập tri tức vô minh bổn  

Tri kiến bất lập tri, tức tánh Niết Bàn.  

-Thiền tông không quán tưởng cầu  

Ngồi thiền vạn kiếp vẫn sâu luân hồi.​

Phật Hoàng Trần Nhân Tông dạy

Vọng tưởng mà cầu huyền linh

Là tìm sanh tử để mình vui chơi

Thiền tông Phật bảo mình thôi

Thôi đi tất cả luân hồi không theo.

 

Phật Hoàng Trần Nhân Tông dạy

Tu Thiền mà Quán hay cầu

Chẳng khác đốt lửa giữa bầu bão giông

Thiền tông mà cố dụng công

Dụng công mà được bỏ sông cho rồi.

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni dạy

Cuộc sống hiện tại của ông

Là sống Nhân quả nên ông khổ sầu

Dù sống cao sang đến đâu

Cũng là luân chuyển không đâu an nhàn.

ĐỨC PHẬT THÍCH CA MÂU NI DẠY

ĐẦU TIÊN NHƯ LAI THUYẾT ĐẠO MẦU

CÁC ÔNG TRIỆT NGỘ CHỖ THÂM SÂU

NHƯ LAI MỪNG CÁC ÔNG THẤU HIỂU

NGỌC CHÂU NHƯ Ý CHẲNG TÌM, CẦU

ĐỨC LỤC TỔ HUỆ NĂNG DẠY

BỒ ĐỀ VỐN KHÔNG CÂY

SÁNG KHÔNG PHẢI NHỜ ĐÀI

XƯA NAY KHÔNG PHẢI VẬT

CHỖ NÀO DÍNH BỤI NHƠ.

NĂM ANH EM NGÀI KIỀU TRẦN NHƯ NÓI

DỤNG CÔNG TÌM KIẾM PHẬT LÀM CHI

TRỰC NHẬN CHÂN TÂM NGỘ TỨC THÌ

TRẦN KIA SAO SUYẾN PHẢI LÌA BỎ

TÂM KIA TỊNH SÁNG NHẬN NGAY ĐI.

ĐỨC PHẬT THÍCH CA MÂU NI DẠY

THIỀN THANH LÀ NHẤT TỰ THIỀN

BUÔNG, DỪNG, THÔI, DỨT HẾT LIỀN TỬ SANH

Ở TRONG VẬT LÝ ĐUA TRANH

ĐUA TRANH CÀNG MẠNH TỬ SANH, KÉO MÌNH.

ĐỨC PHẬT HOÀNG TRẦN NHÂN TÔNG DẠY

THIỀN TÔNG THANH TỊNH MÀ TÙY DUYÊN

ĐÓI ĐẾN THÌ ĂN MỆT NGỦ LIỀN

TRONG NHÀ CÓ BÁU THÔI TÌM KIẾM

ĐỐI CẢNH VÔ TÂM CHỚ HỎI THIỀN.

Các bài khác
BÀI THUYẾT PHÁP ĐẦU TIÊN CỦA TỔ BỒ ĐỀ ĐẠT MA TẠI PHƯƠNG ĐÔNG CHO VUA LƯƠNG VŨ ĐẾ.

 

Dưới đây là bài viết sưu tầm từ các bản dịch trong bài thuyết pháp của Tổ Bồ Đề Đạt Ma Cho Vua Lương Vũ Đế có trong Histoire des Crogzzces... của Le Wiezer...Người Pháp năm 1922. Và nhiều Soạn giả, Tác giả khác.

Giới thiệu: Đây là bài thuyết giảng đầu tiên của Bồ Đề Đạt Ma tại Trung Hoa, Ngài thuyết giảng ngay tại cung đình của Vua Lương Vũ Đế buổi thuyết pháp có sự hiện diện của nhà vua và toàn thể văn võ bá quan là những thành phần trí thức ưu tú trong nước. Lương Vũ Đế là một ông vua sùng đạo, còn các quan trong triều cũng đều là những bậc trí thức trong nước, thế mà cũng không lãnh hội và chấp nhận nổi những ý chính trong bài thuyết pháp của Bồ Đề Đạt Ma, một phần vì nhà vua và các quan còn chấp thủ, một phần vì những lời lẽ thuyết pháp quá ư là mạnh bạo, gần như vỗ mặt sỗ sàng. Tuy nhiên lời lẽ và lý luận lại rất đanh thép ngôn từ rất rõ ràng và cô đọng.

Bài thuyết pháp tuy rất ngắn gọn nhưng thật là đầy đủ ý nghĩa, nó bao gồm tất cả các tinh hoa của giáo pháp Phật và cốt lõi của Thiền. Có thể nói cuốn Sách “Đạt Ma Huyết Mạch Luận” xuất bản sau này cũng chỉ góp nhặt, sao chép, diễn giải, triển khai, lấy từ những tư tưởng trong bài thuyết pháp cốt tủy này mà thôi.

Thất bại trong lần thuyết pháp đầu tiên tại Trung Hoa, Bồ Đề Đạt Ma bỏ sang phía Bắc nước Ngụy Ngài không thuyết pháp nữa mà chỉ ngồi quay mặt vào vách đá (Bích quán) suốt chín năm sau đây là phần thuyết pháp:

Phần thứ nhất: BẢN CHẤT CỦA TÁNH.

Tất cả Chư Phật trong quá khứ và vị lai, đã và sẽ được tạo thành từ trong Tánh (Trong bài này chỉ nói về Tánh chân thật). Sự hiểu biết được truyền từ Tánh sang Tánh thông qua ngôn từ cho nên Tổ Bồ Đề Đạt Ma mới nói:

Bất lập văn tự

Giáo ngoại biệt truyền

Trực chỉ nhân Tánh

Kiến Tánh thành Phật.

Tạm dịch:

Không viết thành sách

Truyền ngoài Kinh điển

Chỉ thẳng Tánh Người

Thấy Tánh thành Phật.

Tánh của mỗi Người đồng điệu và tương ứng với thực tại muôn đời và thực tại muôn nơi.

Tánh là Phật – Không có Phật ngoài Tánh, nên cũng gọi là Phật Tánh tức Tánh trong Phật.

Nếu coi Giác ngộ và Niết bàn là những sự vật ngoài Tánh là một điều sai lầm lớn. Không có Giác ngộ ở ngoài Tánh, không có chỗ nào gọi là nơi, chốn cho những Người muốn đến Niết bàn, ngoài thực tại của Tánh, tất cả đều là huyễn tưởng, chẳng có Nhân cũng chẳng có Duyên, chẳng có lý do, cũng chẳng có kết quả. Chỉ có một thực tại duy nhất là từ cái Tưởng của Tánh, sự an nghỉ “Thanh tịnh” của Tánh chính là Niết bàn.

Nếu ta đi tìm một Phật ngoài Tánh là đi tìm Bất hư không. Tánh là Phật và Phật chính là Tánh, nếu tưởng tượng Phật ở ngoài Tánh hay hình dung, Cầu, Xin, Cúng, Lạy, tìm Phật ở bên ngoài là mê sảng.http://chuatandieu.com

Phần thứ hai: PHƯƠNG THỨC.

Cho nên chúng ta phải nhìn vào trong chứ không nhìn ra ngoài, phải để Tánh của mình Thanh tịnh tự nhiên thì nó mới hiển lộ, mới thấy Phật Tánh Thanh tịnh của chính mình được.

Tất cả chúng sanh đều có Tánh Phật như mình, nên không ai cứu được ai. Cũng không có vị Phật nào hơn vị Phật của chính mình nên không phải van xin lạy lục hay cầu nguyện ai cả.

Không có luật pháp nào trói buộc, kìm hãm được một Tánh Phật, một Tánh Phật là chân như, tức cái như như... nên Đức Phật Thích Ca có dạy rằng “Phật Tánh không nay, không xưa, Phật Tánh không thêm, không bớt, không thừa”. Như vậy thì Phật Tánh không thiện cũng chẳng ác, không sợ sa ngã, phạm giới, nên Phật Tánh không thể có lỗi lầm được.

Cúng kiếng, Tụng, Niệm, ngồi Thiền, cầu xin, hoằng pháp, giữ giới, bố thí vv… và tất cả những thứ khác đều không có ích lợi gì cả mà chỉ cần duy nhất một điều là phải thấy được “Chân Tánh Phật Tánh của chính mình” thì mới đưa mình đến Giải thoát, đến Niết bàn được.

Phần ba: TÁNH PHẬT.

Không có bất cứ một cuốn kinh nào, không có bất cứ một sự tu khổ hạnh nào có thể đưa ta ra khỏi lục đạo luân hồi, ngồi Thiền, Tụng kinh, Niệm Phật, tu khổ hạnh hoàn toàn vô ích, chỉ duy nhất một cách là để cho Tâm vật lý của mình Thanh tịnh tự nhiên và thấy Tánh nó hiển lộ ở chính nơi mình mới thành Phật được. Tất cả những hiện tượng, hình tướng khác đều là sương mù, ảo ảnh, hư dối. Tất cả những kẻ lý thuyết, lý luận trên Trời dưới Đất tu mà thấy cái này, thấy cái kia đều là những hình tướng, ảo ảnh của Ma Vương nó dẫn con Người đến chỗ huyễn tưởng, hư dối.

Mọi hệ thống triết học đều hoàn toàn sai lầm và có tính toán để lừa gạt, họ hay dùng đến thiện nghiệp, họ rất chuyên tâm, chuyên nghiệp và tiến bộ để đi lừa phỉnh thiên hạ. Chúng ta mỗi Người là một vị Phật, chúng ta không có tội hay nói đúng hơn là chỉ có một tội duy nhất đó là tội “Vô minh”, tội này rất nặng nó có thể giam chúng ta mãi trong Lục đạo Luân Hồi. Thân xác là phù du cuộc đời trôi nhanh như một giấc mộng, trong giấc mộng của cuộc đời ta có thể thấy được thực chất của chính mình, trong giấc mộng mỗi cuộc đời chính Phật Tánh nó sẽ tự hé mở và hiển lộ trong bản thể, đó là thực thể. Vậy nên trong thời gian ngắn ngủi của cuộc đời, ta phải tự Giác ngộ, Giải thoát. Hãy thấy Tánh ở nơi chính mình, nó ở trong mỗi Người, nó ở trong tất cả mọi Người nó hoàn toàn giống nhau. Thấy nó mới thoát khỏi vòng sanh tử luân hồi để đi đến Niết bàn được.

Phần thứ tư: PHÁP THÂN.

Tánh Phật ở trong Phật giới đến cửa Hải triều Âm vào Tam giới, vào thế giới loài Người mượn thân Người để tạo nghiệp. Khi đã trải qua vòng luân hồi vô lượng kiếp mà muốn quay trở về Phật giới thì phải đi qua cửa Hải triều Dương và bắt buộc phải có công đức, nhờ có khối công đức đã tạo khi mượn thân Người ở thế giới loài Người, nên nó được điện từ Quang trong Phật giới chiếu vào, lập tức ngôi nhà pháp thân Thanh tịnh được hình thành, cùng lúc này trong ngôi nhà pháp thân Thanh tịnh một kim thân Phật được định hình và Tánh Phật nhập vào đó làm sự sống, lúc này một vị Phật mới được sanh ra. Như vậy trải qua vòng luân hồi vô lượng kiếp nhưng Tánh Phật vẫn không sanh, không diệt, không thêm, không bớt, không nhơ, không nhớp, không bị tẩy sạch, không yêu, không ghét, không đến, không đi, không đàn ông, không đàn bà, không già, không trẻ, không tu, không tục, không có, không không, pháp thân không một mà cũng không nhiều, không Thánh mà cũng chẳng Phàm. Tánh Phật đi vào tất cả muôn loài không hề bị trở ngại và không có gì ngăn cản được, nó luân chuyển trong vòng sanh tử theo luật nhân quả trong Tam giới vô lượng kiếp để làm sự sống cho muôn loài.

Vì thế mỗi Người hãy tự chiêm ngưỡng, lãnh hội Tánh Phật của chính mình, nếu lãnh hội được là Giải thoát thì mới có "Ngôi nhà pháp thân Thanh tịnh và Kim Thân Phật.

Phần thứ năm: THANH TỊNH.

Xin nhắc lại rằng muốn có pháp thân ta chẳng cần Cúng kiếng, Tụng, Niệm, ngồi Thiền, cầu xin, hoằng pháp, giữ giới, bố thí thờ phụng vv… Mà cũng chẳng cần tìm cái gì bên ngoài bởi lẽ trong chính con Người chúng ta đã có tất cả.

Tất cả những sự vật bên ngoài đều là hư ảo, giả tạm, chỉ có Tánh Phật bên trong là chân như. Vậy nên chỉ nguyện cầu chính vị “Đạo Nhân Vô Tu Vô Chứng” của mình mà thôi. Điều cốt yếu là tập làm sao cho nó Thanh tịnh tự nhiên, nó sẽ giúp ta thấy được Tánh Phật của chính nơi ta (gọi là Kiến Tánh).

Muốn được vậy ta phải bỏ tất cả những vọng tưởng kể cả những ảo ảnh về Chư Phật và tất cả những gì liên quan, dính mắc đến vật chất nơi Thế gian Này thì mới Giải thoát được.

Phần thứ sáu: THIỀN LUẬN.

Không có gì quý hơn những ý tưởng vô hình phát ra từ Tánh Phật. Chữ “Phật” không phải là tên Người nó là một từ của Người Ấn Độ, ta có thể hiểu là “Giác” cũng được. Nhưng “Giác” này không phải là cảm giác hay ảo giác, mà nó là “Giác ngộ, là toàn năng, toàn Giác nên nó sâu rộng nó trùm khắp mọi nơi”.

Thiền” không có nghĩa là tham Thiền, suy tưởng. Ta chỉ đạt đến “Thiền” khi ta thấy được Tánh Phật Thanh tịnh của chính mình, nên một Người tu hành này lọ hoặc là đã đọc vô số kinh luận mà không “Kiến Tánh” thì chỉ là cái bị đựng sách và vẫn là một kẻ Phàm phu tầm thường.

Đạo lý này ta nói hơi khó hiểu đối với mọi Người, vì ngôn từ vật lý Thế gian không thể diễn tả được cái chân như của Tánh Phật, nên chỉ có Người nào nhận được nó thì mới hiểu thôi.

Ta có thể nói như vầy: Các ngươi phải nhận được chân Tánh, Phật Tánh của chính mình thì các Ngươi sẽ tự hiểu chứ không thể nào mà để một Người khác diễn tả cho mình nghe được…..Vì không nói được, không diễn tả được nên tất cả những kinh luận đều vô ích, kinh luận chỉ là phương tiện, là những câu chuyện phù phiếm, chạy quanh mọi vấn đề triết lý văn tự Bát nhã.

Kiến Tánh nó rất giản dị nó không thể chia ra thành từng phần, cũng giống như ta nuốt đồ ăn nó giản dị và lập tức, ta không thể lý luận viển vông quanh việc nuốt đồ ăn được, mà ta chỉ biết nuốt hay không nuốt mà thôi. 

Kẻ nào ngồi tưởng tượng về Phật Tánh và tìm cách “Định” nó, thì kẻ ấy rơi vào sai lầm nghiêm trọng. Tất cả những vọng tưởng chỉ là những bóng ma phù phiếm. Chính những vọng tưởng đó nó sanh ra những bóng ma để níu kéo, giữ con Người triền miên trong vòng luân hồi. Vậy nên con Người sẽ chỉ được Giải thoát khi con Người buông bỏ vọng tưởng để sống với Phật Tánh thanh tịnh của chính mình.

Còn những Giáo lý chỉ là phương tiện giúp Người ta chuẩn bị hành trang tu tập mà thôi. Cho nên Học, Đọc, Tụng, Niệm không thể tạo nên một vị Phật, cũng như mộng không thể học được, chết không thể học được, lãnh hội Phật tánh nơi chính mình cũng không thể học được. Phật tánh là tự nhiên ta không thể tu hay tạo ra được mà chỉ lãnh hội được mà thôi.

Người nào lãnh hội được Phật tánh của chính mình thì Người đó không còn Thiên đàng, không còn Địa ngục, không còn tôi, không còn Người khác, không còn gì bên ngoài. Vậy muốn lãnh hội được, muốn nhận ra chân tánh, Phật Tánh của chính mình thì cần phải buông bỏ vọng tưởng và để Tâm vật lý của mình tự nhiên Thanh tịnh là đủ.

Phần thứ bẩy: VÔ MINH.

Vô Minh là u tối, là không sáng suốt. Vậy muốn xóa Vô Minh phải làm bằng cách nào? Bằng cách làm cho nó sáng lên, cũng giống như trong một căn phòng tối, muốn nó sáng thì ta phải thắp đèn, đèn công suất càng lớn thì nó càng sáng, khi có ánh sáng trùm khắp thì sẽ không còn bóng tối nữa. Cho nên muốn xóa Vô Minh thì trước hết ta phải Giác ngộ, khi Giác ngộ thì sẽ biết công thức để tu tập, biết cách tạo ra công đức, tức là mình giúp cho Người khác Giác ngộ như mình thì tự nhiên mình sẽ có công đức và công đức nó được lưu vào trong vỏ bọc Tánh Phật. Vì công đức nó là cực Dương, tức cực sáng cũng gọi là hào Quang khi nó càng nhiều thì càng sáng nên nó phá tan Vô Minh, vì đã phá tan vô minh thì lập tức Kiến Tánh, nhờ Kiến Tánh nên biết đường trở về Phật giới gọi là thành Phật. Chính vì thế Đức Phật Thích Ca Mâu Ni mới nói: “Một tay đồ tể buông đao là thành Phật”. Tại sao lại có thể như vậy được? Một tay đồ tể thì nghiệp ác vô cùng nhiều thì làm sao mà thành Phật? Vì tay đồ tể này đã Giác ngộ và nhận ra lỗi lầm của mình nên buông đao và đi làm công đức, nhờ có công đức mà tay đồ tể này đã phá tan được Vô Minh, vì đã phá tan được vô minh nên ngay lập tức Kiến Tánh, nhờ Kiến Tánh nên biết đường trở về Phật giới gọi là thành Phật.

Phần thứ tám: GIÁC NGỘ.

Giác ngộ tức là hiểu biết mà nhờ hiểu biết nên mới biết công thức tu tập và biết cách tạo ra công đức thì mới xóa được Vô Minh.

Nhưng tại sao đại đa số loài Người lại không thể Giác ngộ? Là bởi vì Nghiệp của họ níu kéo, chống đối lại họ, nên họ hôn mê, mù quáng, họ bất lực là do những hình phạt về những tội lỗi họ đã gây ra từ vô lượng kiếp mà họ chưa trả nợ hết. Trường hợp này sẩy ra ngay cả đối với các bậc tu hành, trong khi đó những kẻ phàm tục có gia đình vợ con lại có thể Giác ngộ.

Đối với những trường hợp chưa Giác ngộ thì chúng ta phải tập bỏ bớt tham vọng và nên tìm cách tạo công đức chỉ có công đức thì nó mới xóa được Vô Minh. Còn cứ cầu xin, lạy lục, Tụng kinh, Niệm Phật, tu khổ hạnh, nghiên cứu, học hành, giữ giới chẳng ích gì. Bởi vì muốn Kiến Tánh thì phải làm sao cho nó hiển lộ chứ không thể học được.

Phần thứ chín: PHẬT TÁNH LÀ GÌ?

Như đã nói ở trên và xin nhắc lại:

Chữ “Phật” không phải là tên Người, nó là một từ của Người Ấn Độ, ta có thể tạm hiểu là “Giác”. Giác này không phải là cảm giác hay ảo giác, mà nó là “Giác ngộ, là toàn năng, toàn giác nên nó sâu rộng trùm khắp mọi nơi”.

Chữ “Tánh” phải biết cho rõ là: Nó có cái ý làm chủ gồm bốn thứ: Hằng Thấy, Hằng Nghe, Hằng Nói và Hằng Biết, được bao bọc bởi cái vỏ bọc bằng điện từ Quang nó luôn hành làm sự sống cho bốn thứ đó. Nó có tự nhiên hắng hà sa số khắp trong Phật giới. Phật trùm đến đâu thì nó có khắp ở đó nên Đức Phật Thích Ca Mâu Ni tạm gọi là Phật Tánh cũng tức Tánh trong Phật.

Ta đến Trung Hoa là để truyền bá Chánh pháp của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Đạo lý mới lạ này ở đây chưa ai biết. Phật Tánh nó ở trong “Não Bộ” mỗi con Người, nó vô hình, không thể sờ mó được. Chúng ta muốn thấy nó, muốn nó hiển lộ mà cứ cầu xin, lạy lục, Tụng kinh, Niệm Phật, tu khổ hạnh, nghiên cứu, học hành, giữ giới thì chẳng ích gì, cứ cắm đầu làm những chuyện như vậy nên gọi là Vô Minh.

Vậy (vì nó rất quan trọng nên nhắc lại) muốn xóa Vô Minh thì trước hết ta phải Giác ngộ, khi Giác ngộ rồi thì sẽ biết công thức để tu tập và biết cách để tạo ra công đức. Vì công đức nó là cực Dương, cực sáng cũng gọi là hào Quang khi nó càng nhiều thì càng sáng nên nó phá tan Vô Minh, vì đã phá tan vô minh thì lập tức Kiến Tánh, có nghĩa là thấy được Tánh Phật Thanh tịnh của chính mình. Nhờ Kiến Tánh nên biết đường trở về Phật giới, khi về Phật giới rồi mới gọi là thành Phật được.

Ta chỉ có thể nói đến đây còn lãnh hội được hay không là do duyên đạo của các ngươi.

Phần thứ mười: PHẦN HỎI ĐÁP CỦA VUA LƯƠNG VŨ ĐẾ VỚI TỔ BỒ ĐỀ ĐẠT MA.

Ngày 29 tháng 9 năm 2017

Người sưu tầm và viết lại

Phật tử: ĐPTT.

 

 

 

 

Từ khóa:

Bản quyền thuộc về: CHÙA THIỀN TÔNG TÂN DIỆU
Website: http://www.chuatandieu.com - Email: chuathientongtandieu@gmail.com - Nơi dành cho những Người muốn Giác ngộ - Giải thoát.
            

Copyright © 2017 THIENTONG. All Rights Reserved.Design by Nina Co, Ltd
Đang online: 10 | Hôm nay: 7 | Hôm qua: 250 | Tổng truy cập: 379745
Đặt câu hỏi trực tuyến